Nhà làm việc của BÐ tỉnh

 
 

 

 

 

  

  

  

  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


   

******************

    Nằm trên các đầu mối giao thông đường bộ, đường thủy như : Quốc lộ 1A, quốc lộ 11, đường sắt Tháp Chàm- Ðà Lạt, đường sắt Bắc-Nam, Cửa tấn Vĩnh Huy, Cửa tấn Ma Văn, Cửa tấn Phan Rang... thuận lợi cho việc đi lại giao lưu giữa nhân dân trong tỉnh với các địa phương, Ninh Thuận có phong trào cách mạng khá sớm. Những năm1928-1929, Ninh Thuận được chọn làm địa điểm liên lạc của các chi bộ Ðảng Tân Việt ở các tỉnh Ninh Thuận, Bình Thuận, Lâm Viên, Khánh Hòa và là trung tâm của cơ quan lãnh đạo liên tỉnh ra đời lấy tên "Ngũ Trang", trụ sở đóng tại, tiệm tạp hóa Chấn Hưng, phố Cầu Bảo, thị trấn Tháp Chàm, do đồng chí Trần Hữu Duyệt làm bí thư ngay từ những ngày đầu thành lập, để phục vụ sự chỉ đạo của Ðảng, nhằm che mắt địch. Mạng lưới giao thông liên lạc được thiết lập, do đồng chí Nguyễn Hữu Hương phụ trách, tổ chức đường dây liên lạc giữa trên và dưới, giữa tỉnh này với tỉnh kia.
    Dưới sự chỉ đạo của Quốc tế Cộng sản, ngày 3-2-1930, các Ðảng Cộng sản trong cả nước được thống nhất lại thành Ðảng Cộng sản Việt Nam, đến tháng 10-1930 đổi tên là Ðảng Cộng sản Ðông Dương. Từ đó, các chi bộ Ðảng Tân Việt của các tỉnh Cực Nam Trung Bộ được xét chọn chuyển thành chi bộ Ðảng Cộng sản Việt Nam. Riêng Ninh Thuận, vào tháng 4-1930, chi bộ Ðảng Tân Việt thuộc làng Bảo An được công nhận chi bộ Ðảng Cộng sản Viêùt Nam. Ðó là chi bộ Ðảng Cộng sản Ðông Dương đầu tiên của Ninh Thuận, có nhiệm vụ lãnh đạo nhân dân trong tỉnh tiến hành cuộc cách mạng dân tộc dân chủ. Chi bộ Ðề-pô Tháp Chàm chỉ có đồng chí Trần Ðình Giáp đủ tiêu chuẩn trở thành đảng viên Ðảng Cộng sản Việt Nam hoạt động tại Ðề-pô Tháp Chàm, đến tháng 5-1930 đồng chí được điều ra hoạt động ở Khánh Hòa. Lúc bấy giờ, vấn đề cấp bách đặt ra đối với chi bộ Ðảng là phải tổ chức mạng lưới giao thông nhằm giữ chặt liên lạc với cấp trên và thông suốt xuống cốt cán cơ sở, coi đó là một bộ phận công tác vô cùng hệ trọng, không thể thiếu.
    Qua rà soát, xem xét lại các cơ sở, chi bộ quyết định lấy tiệm sách "Chấn Hưng" trước đây của "Ngũ Trang" làm đầu mối giao thông liên lạc cho chi bộ. Ðồng chí Trần Hữu Duyệt được phân công phụ trách các tỉnh Cực Nam Trung Bộ và trực tiếp chỉ đạo tỉnh Khánh Hòa. Từ tiệm sách "Chấn Hưng", một đường dây liên lạc nối chi bộ với đồng chí Trần Hữu Duyệt ở Khánh Hòa, nhánh khác nối các chi bộ với các đảng viên, nhánh khác nữa nốiứ đảng viên với cốt cán cơ sở. Mạng lưới giao thông liên lạc được tổ chức đơn tuyến, bí mật, chặt chẽ, luôn gắn liền với tổ chức, chỉ đạo và lãnh đạo của Ðảng qua từng lúc và theo tình hình từng nơi. Hình thức liên lạc đa dạng, khi ra ngoài tỉnh, các liên lạc viên đi bằng tàu lửa, trong tỉnh đi bằng xe ngựa, xe đạp hoặc đi bộ dưới dạng đi chơi, thăm bạn bè, bà con thân thích, có khi bí mật bằng thư hoặc thông qua cơ sở cốt cán tin cậy.
    Sử dụng tốt mạng lưới giao thông liên lạc được thiết lập, chi bộ Ðảng làng Bảo An nắm bắt được chủ trương của Trung ương Ðảng, cùng với đồng chí Trần Văn Giáp và các cốt cán trong Ðề-pô Tháp Chàm tổ chức lễ kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động. Sáng 1-5-1930, cờ búa liềm được cắm trên đỉnh tháp nước, nhiều biểu ngữ, truyền đơn treo rãi khắp nơi trong tỉnh, tổ chức mitting đưa yêu sách đòi cải thiện điều kiện làm việc, đòi dân sinh, dân chủ. Cuộc đấu tranh thắng lợi thu hút nhiều nhân dân hiểu về Ðảng, về Cách Mạng và Chi bộ. Lúc này, ngoài việc chuyển giao tin tức, liên lạc còn nhận chuyển công văn, tài liệu, truyền đơn kịp thời đến tận cơ sở để tiến hành cuộc đấu tranh đồng loạt nổ ra cùng một thời điểm trên một số làng trong tỉnh.
    Tháng 10-1930, Hội nghị Trung ương Ðảng ra Nghị quyết "Ðảng bộ thượng cấp và hạ cấp phải liên lạc mật thiết, luôn luôn phải tổ chức nhiều cách giao thông để cho các cấp Ðảng bộ xa nhau thường thông tin tức và chuyển tin tức cho nhau (Tỉnh ủy với Xứ ủy, Xứ ủy với Trung Ương, Xứ ủy này với Xứ ủy khác)". Thực hiện chủ trương của Kỳ Bộ Trung Kỳ, chi bộ Ðảng Ninh Thuận nhanh chóng củng cố, xây dựng, phát triển hệ thống giao thông liên lạc xuống tận cơ sở, vào sâu trong quần chúng nhân dân tiến hành tổ chức cuộc đấu tranh hưởng ứng phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh và kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười Nga, đồng thời chống địch khủng bố.
    Cuộc đấu tranh được nổ ra thông suốt và đúng ngày dự định, nhưng chuyện không may xảy ra, một liên lạc viên ra Nha Trang, trên đường đi bị địch bắt, không chịu nổi đòn tra tấn nên đã khai chỗ ở đồng chí Trần Hữu Duyệt và đưa địch về bắt các đồng chí trong Chi bộ Ninh Thuận gồm: Nguyễn Hữu Hương, Trần Thi, Trần Kỷ, Nguyễn Duy Tảo. Tiếp sau, địch bắt hàng trăm người chúng tình nghi là Cộng sản. Số đảng viên cốt cán bị bắt, địch tra tấn dã man, nhưng không một ai khai báo. Tấm gương kiên trung bất khuất của những người Cộng Sản gây niềm tin sâu sắc trong nhân dân Ninh Thuận. Trong số hàng trăm cốt cán cơ sở bị địch bắt, có nhiều cơ sở liên lạc vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo đầu hàng. Có số ít người không chịu nổi tra tấn đầu hàng đã làm tổn thất cho cách mạng.
    Qua thời gian tra tấn các đảng viên không khai thác được gì, địch buộc phải thả các đồng chí Trần Thi, Trần Kỷ, Nguyễn Hữu Hương. Hai năm bị giam cầm (năm 1932 đến 1934) các đồng chí về lại điùa phương hoạt động. Biết địch luôn luôn theo dõi và giám sát gắt gao, nhưng các đồng chí vẫn tìm đủ mọi cách nối thông với cơ sở cốt cán để xây dựng lại phong trào cách mạng, bắt liên lạc với đồng chí Nguyễn Văn Chi - một đảng viên Cộng Sản của Khánh Hòa cùng ở tù về, vào Ninh Thuận liên hệ để hoạt động. Với tinh thần cách mạng kiên cường, không chùn bước trước gian khổ, hy sinh, các đồng chí đi ngay vào hoạt động cách mạng, tuyên truyền, vận động quần chúng giác ngộ cách mạng và nhanh chóng tổ chức lại đường dây liên lạc với các đảng viên trong tỉnh. Việc tổ chức liên lạc giữa các đảng viên và cơ sở trong tỉnh thông suốt, nhưng việc móc nối liên lạc với Xứ ủy Trung Kỳ còn gặp khó khăn. Mặc dù vậy, các đồng chí chủ động bàn bạc và đề ra chủ trương: lãnh đạo nhân dân đấu tranh chống địch cướp ruộng đất, bảo vệ quyền lợi của nông dân.
    Tháng 8-1936, phong trào Ðông Dương Ðại Hội khởi xướng từ Sài Gòn lan ra đến Huế. Thông qua tin tức ở báo chí, đồng chí Nguyễn Hữu Hương cùng Nguyễn Văn Chi bàn bạc đi đến thống nhất ra Huế bắt liên lạc với Xứ uỷ viên. Ðúng như nhận định, tháng 2-1937 các đồng chí nối lại liên lạc với Xứ ủy và được đồng chí Phan Ðăng Lưu phổ biến chủ trương thành lập Mặt trận dân chủ chống phát xít cùng với nội dung, phương thức tập hợp quần chúng đấu tranh đòi quyền dân sinh, dân chủ. Trong cuộc trao đổi này, cả hai đồng chí Nguyễn Hữu Hương, Nguyễn Văn Chi được giao nhiệm vụ lãnh đạo phong trào cách mạng ở Ninh Thuận và Khánh Hòa.
    Về đến Ninh Thuận, các đồng chí bàn bạc cách tạo thế hoạt động hợp pháp cho từng người. Ðể che mắt địch, đồng chí Nguyễn Văn Chi xin vào làm việc ở Hỏa Xa-Tháp Chàm. Từ đây, mạng lưới giao thông liên lạc cách mạng trong tỉnh được khai thông, thông suốt từ trên xuống tận cơ sở. Trong thời kỳ này (1934 - 1937), mạng lưới giao thông liên lạc của tỉnh tuy còn non yếu, nhưng đã tổ chức đưa đón cán bộ cao cấp của Ðảng về làm việc như: giữa tháng 5-1937, đồng chí Lê Duẩn - ủy viên Trung ương Ðảng, bí thư Xứ uỷ vào Khánh Hoà và Ninh Thuận kiểm tra phong trào cách mạng. Ðồng chí đi theo đường xe lửa vào Khánh Hòa và từ Khánh Hòa vào ga Tháp Chàm. Tại ga Tháp Chàm, cơ sở bí mật đưa đồng chí Lê Duẩn đến ăn, ở và làm việc tại nhà đồng chí Nguyễn Hữu Hương. Nơi đây, chi bộ Ðảng Ninh Thuận tiếp thu chủ trương của Xứ ủy và ý kiến chỉ đạo của đồng chí Lê Duẩn. Sau những ngày làm việc khẩn trương, chi bộ nhanh chóng triển khai xuống cốt cán của mình, đẩy mạnh tuyên truyền, vận động quần chúng tham gia cách mạng, phát triển cơ sở và lãnh đạo nông dân các vùng đấu tranh đòi giảm thuế, giảm tô, chống chiếm đất khai hoang, đồng thời lãnh đạo công nhân Hỏa Xa Ðề-pô Tháp Chàm phối hợp đấu tranh đòi nâng lương, chống đuổi thợ, đòi cải thiện điều kiện làm việc và ngày làm việc 8 giờ...
    Tháng 9-1938, Xứ ủy Trung Kỳ cử đồng chí Trần Công Xứng vào Ninh Thuận hoạt động và thành lập Ban cán sự liên tỉnh: Ninh Thuận, Bình Thuận và Ðà Lạt, đặt cơ quan tại ấp Thuận Lợi sát sông Quao. Tháng 4-1939, Xứ ủy Trung kỳ cử hai đồng chí Tô Thị Sương, Lê Thị Thuận vào Ninh Thuận đặt trạm liên lạc tại Cầu Bảo -Tháp Chàm. Trạm liên lạc là một quán cơm để che mắt địch và tạo điều kiện cho cán bộ của Ðảng qua lại có nơi ăn, ở và thông tin tức cho nhau. Ðồng thời cũng tại nơi này, hai đồng chí xây dựng cơ sở in ấn báo chí và là nơi đóng cơ quan của Ban cán sự. Ðây là trạm đầu mối, nối liên lạc từ Ban cán sự lên Xứ ủy và đến các tỉnh Cực Nam Trung Bộ.
    Cuối năm 1939, chiến tranh Thế giới lần thứ II bùng nổ, Ðức tấn công Balan, Anh – Pháp tuyên chiến với Ðức. Bọn thực dân Pháp và tay sai ở Ðông Dương tăng cường khủng bố, thẳng tay đàn áp những người cách mạng. ở các tỉnh Cực Nam Trung Bôọ, địch đẩy mạnh khủng bố, nhất là khu vực Tháp Chàm, chúng tăng cường mật thám, cảnh sát, liên tục ruồng bố, khám xét. Trước tình hình đó, Ban cán sự liên tỉnh quyết định di chuyển cơ quan, nhưng chưa kịp di chuyển thì sáng ngày 22-11-1939, bọn địch ập vào tiệm bánh kẹo bắt đồng chí Trần Công Xứng và Tô Thị Sương với tất cả báo chí và tài liệu (1). Trong đợt khủng bố này, nhiều đảng viên và cốt cán cơ sở bị địch bắt tra tấn dã man, nhưng các đồng chí nêu cao tinh thần bất khuất, giữ vững khí tiết, không ai đầu hàng, khai báo. Nhờ vậy, số đảng viên cốt cán cơ sở ởỷ Ninh Thuận, Ðà Lạt, Khánh Hòa không bị lộ. Tuy nhiên, mạng lưới liên lạc với trên và với các tỉnh tạm thời gián đoạn.
    Năm 1940, tình hình Thế giới có nhiều biến đổi, chiến tranh Thế giới lần thứ II lan rộng, Nhật nhảy vào Ðông Dương, thực dân Pháp đầu hàng Nhật. Trước tình hình này, Ðảng nhanh chóng thành lập "Mặt trận Việt Nam độc lập đồng minh", gọi tắt là Việt Minh, nhằm thu hút mọi tầng lớp nhân dân đánh Pháp, đuổi Nhật, giành độc lập cho nước nhà.ở Ninh Thuận, từ khi đồng chí Trần Công Xứng bị bắt, các đảng viên còn lại mất liên lạc với Xứ ủy. Tháng 7-1940, Xứ ủy Trung Kỳ cử đồng chí Trần Hữu Dực – Xứ ủy viên phụ trách các tỉnh miền Trung đến Ninh Thuận để củng cố phong trào cách mạng các tỉnh Cực Nam Trung Bộ, chỉ đạo xây dựng lại mạng lưới giao thông liên lạc từ Ninh Thuận đến Xứ ủy và các tỉnh Bình Thuận, Ðà Lạt, Khánh Hòa; tổ chức móc nối lại cơ sở cốt cán. Việc này giao cho đồng chí Dzếnh và Mai Mạnh. Nhờ xác định đúng mức tầm quan trọng của giao thông liên lạc, sau thời gian ngắn, đường dây liên lạc được khai thông, mạng lưới cốt cán được khôi phục, phong trào cách mạng trong tỉnh phát triển thuận lợi, in và phát hành tờ báo Chiến Thắng. Thông qua báo Chiến Thắng - tiếng nói của Ðảng, của phong trào cách mạng Nam Trung Bộ được truyền tải chủ trương, đường lối cách mạng đến với đồng bào các nơi trong tỉnh và các tỉnh, bí mật chuyển đến các đồng chí trong nhà lao Phan Rang...nhờ vậy nhiều cuộc đấu tranh chống khủng bố, đánh đập, tra tấn dã man trong nhà giam, buộc địch phải nhượng bộ.
    Nhưng rồi đầu năm 1941, cơ sở một số tỉnh phía Bắc Trung Bộ bị lộ, địch phát hiện đồng chí Trần Hữu Dực đã chuyển vào hoạt động tại các tỉnh Cực Nam Trung Bộ. Bọn địch ở Ninh Thuận được lệnh tăng cường kiểm soát, truy lùng. Tình hình đang trong giai đoạn rất khó khăn, đường dây liên lạc với Xứ ủy bị đứt, chi bộ Ðảng Ninh Thuận không nhận được đường lối, chủ trương của trên. Do vậy, việc móc nối lại liên lạc với Xứ ủy là rất cấp bách, lúc các đồng chí đảng viên của Chi bộ đang chuẩn bị kế hoạch liên lạc thì 1 cơ sở ở Bình Thuận bị địch bắt, không chịu nổi tra tấn, cơ sở đó dẫn bọn mật thám đến sông Quao bắt các đồng chí Trần Hữu Dực, Trần Thi, Nguyễn Hữu Hương, Mai Mạnh... Ðịch tra tấn rất dã man, nhất là đồng chí Trần Hữu Dực - Xứ uỷ viên, hòng khai thác đánh tan phong trào cách mạng. Nhưng các đồng chí không những không khai báo mà còn tố cáo, vạch mặt xâm lược của chúng. Không khuất phục được, cuối cùng chúng kết án tù và đày các đồng chí lên nhà lao Buôn Ma Thuột. Thời gian ở tù, các đồng chí được cán bộ đảng viên trong nhà tù trang bị lí luận cách mạng và kinh nghiệm công tác vận động quần chúng, nhất là học thuộc chương trình điều lệ Việt Minh. Thời gian này, thêm một lần đường dây liên lạc cách mạng ở Ninh Thuận bị gián đoạn.
    Cuối năm 1943, sau khi mãn hạn tù trở về địa phương, mặc dù địch luôn rình rập theo dõi, nhưng các đồng chí tìm mọi cách bắt liên lạc vơí cốt cán, cơ sở trong tỉnh và thông qua hệ cốt cán, phổ biến chương trình điều lệ Việt Minh đến tận cơ sở, truyền miệng trong quần chúng. Lực lượng cách mạng phát triển đến đâu, các đồng chí tổ chức nhóm Việt Minh đến đó và tổ chức nhóm theo từng vùng, đồng thời củng cố mạng lưới liên lạc từ trên xuống tận nhóm Việt Minh vùng, đến cốt cán cơ sở. Nhờ tổ chức tốt mạng lưới liên lạc nên đồng chí Trần Tín sau khi mãn hạn tù về Ninh Thuận hoạt động, bắt mối với một số cơ sở cũ: Vĩnh Hy, Khánh Hội và móc nối liên lạc với các đồng chí Trần Thi, Nguyễn Hữu Hương... cũng bằng phương pháp liên lạc qua cơ sở, giữa năm 1944 đồng chí Lê Tự Nhiên, đảng viên Cộng sản mãn hạn tù trên đường về địa phương đã nhảy tàu trốn vào Ninh Thuận bắt liên lạc vơí hai đồng chí Nguyễn Hữu Hương, Trần Thi. Vậy là trên mảnh đất Ninh Thuận, ngoài số đảng viên địa phương, nay lại có thêm đồng chí Lê Tự Nhiên, Trần Tín cùng về hoạt động.
    Nhằm nhanh chóng thúc đẩy phong trào cách mạng trong quần chúng nhân dân phát triển sâu rộng, sau khi ổn định tổ chức, các đồng chí đi ngay vào việc củng cố mạng lưới giao thông liên lạc, rà soát lại số cốt cán, cơ sở, phân công lại các đầu mối giao thông, bảo đảm liên lạc thông suốt từ trên xuống các vùng, thôn. Mỗi đảng viên được phân công hoạt động theo vùng, đi sâu và phổ biến chương trình điều lệ Việt Minh, vận động nhân dân tham gia cách mạng. Từ đó, cốt cán cơ sở được phát triển, phong trào cách mạng càng lan rộng.
    Ðể tăng cường sự lãnh đạo của Ðảng đối với phong trào cách mạng địa phương, đầu năm 1945, đồng chí Lê Tự Nhiên triệu tập Hội nghị gồm những đảng viên và cốt cán các vùng, thành lập ủy ban Việt Minh lâm thời Ninh Thuận, gồm 5 đồng chí, do đồng chí Lê Tự Nhiên làm chủ nhiệm, làm nâng cao uy tín của Ðảng trong quần chúng nhân dân và tăng cường sự chỉ đạo, đẩy mạnh phong trào lên một bước. Ngoài việc tuyên truyền, vận động, tập hợp quần chúng vào các tổ chức như: thanh niên, nông dân, phụ nữ cứu quốc, các đồng chí còn tổ chức liên lạc với số cốt cán trong tổ chức hướng đạo như: Nguyễn Duy Tính, Lê Cát hoạt động trong Ðề-pô Tháp Chàm, tuyên truyền và vận động nắm được lực lượng này.
Tháng 4-1945, khi mãn hạn tù, các đồng chí Lê Chưởng, Lê Hàn vào móc nối liên lạc với đồng chí Trần Thi, đồng chí Nguyễn Hữu Hương và hoạt động ở Ninh Thuận. Tuy lúc bấy giờ lực lượng đảng viên trong tỉnh và các tỉnh hội tụ trên đất Ninh Thuận đông và nhiều kinh nghiệm, nhưng chưa được củng cố, xây dựng thành tổ chức. Do đó, để thống nhất lãnh đạo và chỉ đạo, các đồng chí tiến đến thành lập Tỉnh ủy lâm thời gồm 3 đồng chí, cử đồng chí Lê Tự Nhiên phụ trách, và chịu trách nhiệm đi tìm móc nối liên lạc với Xứ ủy, báo cáo tình hình, xin ý kiến chỉ đạo và quyết định của Xứ ủy đối với tổ chức Ðảng vừa thành lập ở tỉnh.
    Gần một tháng đi tìm, bắt được liên lạc với Xứ uỷ, tháng 6-1945 đồng chí Lê Tự Nhiên về triệu tập các đồng chí Trần Thi, Lê Hàn báo cáo tình hình và kết quả Xứ uỷ công nhận Ban Chấp hành Tỉnh ủy tỉnh Ninh Thuận, đồng thời bàn một số vấn đề cấp bách chuẩn bị cuộc Tổng Khởi nghĩa Tháng 8-1945: chuẩn bị lực lượng quần chúng nổi dậy, lực lượng vũ trang, bảo vệ, tài liệu...và nhất là giữ vững mạng lưới giao thông liên lạc giữa Tỉnh ủy với Xứ ủy, giữa Tỉnh ủy với đảng viên cốt cán cơ sở.
    Ðầu tháng 8-1945, sau khi triển khai chủ trương, đồng chí Lê Tự Nhiên lại lên đường ra Xứ ủy báo cáo tình hình và xin chủ trương hành động. Ðúng lúc này, các đồng chí còn lại ở tỉnh nhận được tin Nhật đầu hàng. Thời cơ đến, Tỉnh ủy và ủy ban Việt Minh lâm thời khẩn trương triệu tập Hội nghị thành lập Ban Hành động và định hướng hành động, phân công các đồng chí trong Tỉnh ủy chỉ đạo khởi nghĩa theo từng mảng. Tỉnh ủy chỉ đạo, mạng lưới giao thông liên lạc phải bố trí từng người theo các mảng phong trào trọng yếu, phát huy cao vai trò liên lạc nhanh chóng, truyền đạt chỉ thị của Tỉnh ủy xuống kịp thời tận cơ sở cốt cán, chuẩn bị lực lượng quần chúng đồng loạt nổi dậy. Chiều 21-8-1945, lệnh khởi nghĩa được truyền đi, nhân dân các làng kề cận dưới sự lãnh đạo của Tỉnh ủy lâm thời địa phương tập trung về Tháp Chàm nổi dậy giành chính quyền. Ðồng thời, ở Phan Rang, biến đau thương thành hành động đấu tranh cách mạng, nhân dân cũng nổi dậy phối hợp với lực lượng từ Tháp Chàm xuống đạp lên súng đạn, dùi cui đàn áp của quân thù quyết giành chính quyền. Phát huy khí thế Tháng tám quật khởi, nhân dân các tổng, các làng từ nông thôn, miền biển, đến miền núi cũng nhận được lệnh khởi nghĩa đồng loạt nổi dậy giành chính quyền thành công.
    Suốt chặng đường đầu cuộc cách mạng dân tộc - dân chủ, các đồng chí đảng viên biết tận dụng khai thác và tổ chức tốt mạng lưới giao thông liên lạc từ tỉnh đi Xứ ủy, ra Khánh Hòa, vào Bình Thuận và lên Tây Nguyên (Ðà Lạt), đồng thời sử dụng hệ thống giao thông liên lạc như một công cụ đắc lực phục vụ sự chỉ đạo của ủy ban Việt Minh lâm thời tỉnh xuống cơ sở cốt cán ở thị xã và các vùng trong tỉnh. Quá trình chỉ đạo, lãnh đạo hoạt động cách mạng của Ðảng, có lúc, có nơi mạng lưới giao thông liên lạc bị gián đoạn, dẫn đến phong trào cách mạng lắng xuống. Do vậy, Tỉnh ủy đặt lên hàng đầu trong công tác chỉ đạo là muốn khơi dậy phong trào cách mạng, trước hết phải nối lại mạch máu giao thông liên lạc với Xứ ủy, xây dựng và củng cố chặt chẽ hệ thống liên lạc ở cơ sở. Chính vì vai trò cực kỳ quan trọng đó, Ðảng luôn luôn coi mạng lưới giao thông liên lạc như mạch máu trong cơ thể con người mà ra sức xây dựng, sử dụng thông tin liên lạc để khôi phục phong trào khi lắng xuống, góp phần xứng đáng vào việc tiến hành cuộc Tổng Khởi nghĩa tháng 8-1945 thành công, giành chính quyền về tay nhân dân ngày 21-8-1945, chấm dứt cuộc đời làm thân nô lệ, mở ra kỷ nguyên mới cho dân tộc ta, kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội.

                Thiết kế bởi TTTH - Bưu điện Ninh Thuận