Biển ngoại

 

                   Chao đảo từ trong tiềm thức  
                   Bóng dừa ôm sóng nhạt nhòa
 
                   Chao đảo ra ngoài thân xác
                   Một góc biển đang  vỡ òa.
;

                   Cho con được bên biển ngoại
                   Khi lâu thật lâu mới về
                   Đ
êm thao thức nghe biển gọi
                   D
ập dềnh nhạc lòng u mê.

  
        Quê ngoại bao đời cát bỏng
        Dấu chân đâu màng tháng năm
        Gió và thủy triều nổi giận
        Vẫn đầy bóng trăng đêm rằm.

 

        Con đò ngang tự ca dao
        Vẫn còn mang hình bóng ngoại                  
        Gầy guộc chống sào đứng đợi
        Ai người lâu lắm chưa về.

 

         Đêm gió dạo đàn sôi nổi
         Từng cơn sóng hát nghẹn lời
         Nằm nghe biển trời hội thoại
         Lời ngoại có không ngoại ơi.

                               NGUYỄN VĂN HÙNG