Hương đời

Người vốn sinh ra giữa đất trời,

Mấy ai ngơi nghĩ thuở sinh thời

Lập nên sự nghiệp cùng non nước,

Góp chút công lao sống với đời.

 

Làm điều công ích lợi cho dân,

Lòng chẳng băn khoăn, chẳng ngại ngần,

Tránh phạm sai lầm phi đạo lý,

Kẻo mong tai tiếng thất nhân tâm!

 

Mơ tưởng viễn vong chốn bạc tiền,

Lòng tham không đáy chút tư riêng.

Sa đà mấy chốc mà nên tội,

Quên nghĩa quên tình nhục tổ tiên.

 

Cuộc đời thanh bạch tự nhân hiền,

Luồn lách bon chen sống lụy phiền.

Đạm bạc thanh tao rèn chí khí,

Hương đời tỏa ngát tận non tiên.

(Vương Phong)