|
Quả thật nắng không dấu đâu
cho hết
Nắng lặn qua da đè nặng tấc lòng
Nắng hút nước đến sông hồ cạn kiệt
Cỏ phơi mình giữa mông quạnh đồng không.
Cờ bắp lay trong nắng hanh vật vã
Hạt sữa khô héo hắt xếp im lìm
Vạt lúa cháy tiệp vàng màu cuống rạ.
Đất ngóng trời mặt rạn vết chân chim.
Đàm bò lá khô nhai uể oải
Chẳng còn đâu vũng nước đọng trâu nằm
Mây vần vũ rồi tan chừng quá vội
Ngày đợi mưa dài tựa tháng tựa năm.
(Nguyễn Văn Hùng)
|