PHƯƠNG CỰU HÔM NAY

PHƯƠNG CỰU HÔM NAY

Nhân dân Phương Cựu bao đời
Chuyên nghề làm ruộng thảnh thơi tháng ngày
Bà con ai cũng nhàn tay
Sáu tháng một vụ thu đầy bồ nông
Gái trai đoàn kết một lòng
Ngô khoai sắn đậu xới dòng tăng gia
Nông nhàn một thưở xưa xa
Cùng nhau xây dựng thôn nhà đi lên
Trải qua bao những thác ghềnh
Đánh Pháp diệt Mỹ xây nền tự do
Nhân dân ai cũng đều lo
Góp công góp sức giúp cho Đảng nhiều
Lòng dân gắn bó tin yêu
Đoàn kết thực hiện mục tiêu xây đời
Nhớ về từ thưở xa xôi
Dân cư một cụm khoanh nơi núi Đình
Rừng hoang đất trống rộng thinh
Ngành nghề chưa mở dân mình gian nan
Giao thông bế tắc con đàng
Muốn lên Thành thị phải sang con đò
Nỗi niềm cuộc sống cam go
Lao động sản xuất mày mò khó khăn
Tương lai mù mịt phủ giăng
Trình độ kiến thức chẳng bằng các nơi
Con Đầm trước xóm đầy vơi
Sau lưng dãy núi trông ôi bạt ngàn
Tiềm năng to lớn vô vàn
Nhưng dân chỉ mới tìm tàng mà thôi
Tôi ! Người con lúc sinh thời
Lớn lên phải chịu một thời đắng cay
Khơi nguồn kinh tế hôm nay
Mấy mươi năm ấy đổi thay đã từng
Nhân dân phát triển không ngừng
Khai hoang mở rộng lấn rừng làm nương
Thi nhau lấn biển đào mương
Đắp đìa xây đập ruộng vườn bao la
Một đồng muối trắng trông xa
Phá độc canh lúa bung ra nhiều nghề
Cây trồng phủ khắp làng quê
Chăn nuôi phát triển bò dê lợn gà
Mắm ngao hương vị đậm đà
Quê hương vị mặn tình ta thưở nào
Giao thông đường xá ra vào
Lưư thông xuyên suốt nơi nào cũng thông
Đêm về đèn điện sáng chông
Âm thanh lắng dịu giấc nồng thảnh thơi
Học hành phát triển tận nơi
Trường học trạm xá sân chơi đủ đầy
Nhà dân kiến trúc đẹp thay
Quê hương nay đã chuyển xoay đổi đời
Em người con gái quê tôi
Dáng duyên hơn thưở xuân thời xa xưa
Dịu dàng giọng nói đong đưa
Mà lòng chạnh thấy tình xưa lắng gần
Phương Cựu thay đổi vô ngần
Ai đi cũng nhớ quay chân trở về..
 
Phương Cựu, ngày 12/5/1998
LÊ NGỌC DŨNG