Quê mùa!
Bỗng thèm nghe một tiếng gà

Gáy vang giữa phố như là ở quê

Bỗng thèm có một triền đê

Một khúc sông vắng chảy về ngày xưa

 

Bổng thèm có một trận mưa

Ào ào trút xuống như chưa bao giờ

Để rồi lên ruộng xuống bờ

Soi đèn bắt ếch đầu mùa cả đêm

 

Bổng thèm có một ngọn đèn

Thắp bằng dầu lửa thân quen thuở nào

Để trời lấp loá đầy sao

Ánh trăng lại sáng xôn xao cánh đồng -  

Vì sao, em có biết không?

Vì anh vẫn mãi là “ông - quê mùa”.

Kiều Đình Minh