|
Níu lòng anh ở lại làng
Chăm
Sắc gốm đỏ màu trời xanh
quá đỗi
Trong mắt em có điều chi
giận dỗi
Anh muộn về thăm lại dáng
yêu xưa.
Đất quê mình dầu dãi nắng
mưa
Em lặng lẽ hoá thân thành
sắc gốm
Tôi qua lửa, đất hồng thơm
nắng sớm
Anh nghe mùi rơm rạ đã dâng
hương.
Dẫu muộn về vẫn canh cánh
nhớ thương
Lưng mẹ còng xoay vòng theo
bệ gốm
Truyền cho em lòng yêu thôn
xóm
Hồn hậu tình người đẹp nét
hoa văn.
Về thăm em thức suốt mùa
trăng
Lửa rơm rạ bập bùng nỗi nhớ
Hoa đất nở hồng tươi sắc đỏ
Tình yêu em, yêu lắm gốm
Chăm ơi!
(Sơn Ngọc) |