|
Cho tôi được ngàn lần tạ ơn
Nơi hội tụ của nhân văn và ánh sáng
Có ai biết chiều nay tôi đứng lặng
Trước cửa trường gọi hai tiếng “Thầy ơi!”?
Một mái trường thôi
Góp mặt đủ đầy khắp mọi miền đất nước
Những nhà giáo giỏi giang, trung thực
Vì học sinh nhất mực chuyên cần
Bài giảng của thầy như những giọt mưa xuân
Đánh thức bao mầm xanh trí tuệ
Sai trĩu quả những vườn cây thế hệ
Tài năng theo năm tháng nhân lên
Dẫu sau này có là những cử nhân
Là tướng tá hay nhà văn, nhà báo
Bao lớp học trò con tim hằng mách bảo
Như tôi bây giờ xin được tạ ơn
(Lê Văn Thiềng) |