(Kính
tặng mẹ)
Em
tôi đội nắng đồng gần
Cào
từng hạt muối trắng ngần nuôi cha.
Mẹ
tôi đội nắng đồng xa
Cấy
từng dảnh lúa để mà nuôi tôi.
Mười
năm dội cả đất trời
Mẹ
tôi nứt nẻ, chai rồi bàn chân.
Xá
chi nắng dải mưa dầm
Miễn
con khôn lớn mẹ mừng vui sao.
Tôi
đi đất rộng trời cao
Mẹ
tôi ngồi đợi hanh hao tháng ngày.
Em
tôi áo chật vai gầy
Chắt
chiu hạt muối chở đầy nhớ thương.
Mẹ,
em vất vả đủ
đường
Vậy
mà tôi vẫn thấy dường như không.
Bây
giờ nhà chật trống không
Mẹ
tôi vào cõi vĩnh hằng đã lâu.
Tôi
về thắp nén hương đầu
Mà
lòng chợt nhói nỗi đau ngàn lần.
Hoàng Công Tâm