|
Biển
cả nuôi em từ trong trứng nước,
Mênh
mong xanh biếc, mặn chát đại dương.
Em
sinh ra nhờ nắng biển quê hương,
Trắng
tinh khiết trong tình thương của mẹ.
Biển
và nắng xây biển hồn con trẻ,
Nắng
và biển kết em thành hạt muối miền Trung.
Qua
bao bàn tay lao động không ngừng,
Để
tách em ra từ lòng nước mẹ.
Hạt
muối biển long lanh, âm thầm, lặng lẽ,
Em
muốn thành cô gái phố biển Phan Rang.
Trong
tương lai cuộc sống mới huy hoàng,
Hạt
muối nhỏ mặn nồng em góp sức.
Có
những đêm dài thị xã như thao thức,
Trăn
trở nhớ thương tình muối mặn nồng say.
Có
điều gì đang khao khát đêm ngày,
Mơ
hạt muối xây nên thành phố đẹp.
Và
xây tất cả cuộc đời trắng trong như muối,
Mặn
nồng tình nghĩa quê hương.
Tẩy
sạch môi trường gột rửa vết thương,
Cho
thành phố biển quê hương em giàu mạnh.
(Vương
Phong)
|