|
Phan Rang
Thị xã có tôi và em
Con đường vào đêm - cây hoa
sữa sóng đôi
Nở lặng lẽ những chùm hoa
ngan ngát
Như có sóng ở trong lòng
dào dạt
Biển một thời thương lắm
phải không em?
Đã có lúc nào em hoà vào
đêm
Lắng nghe từ thẳm sâu khúc
ca xứ biển
Dữ dội, hồn nhiên, lúc lại
rất dịu êm
Như màu xanh của biển vô
biên
Lại mơ về một cánh buồm rất
trắng
Em và tôi - hai khoảng trời
xa vắng
Giông tố là tôi, em có tựa
cánh buồm?
Phan Rang
Tôi và em, thị xã về đêm
Sóng đã ngủ nỗi lòng còn
thao thức
Em có biết giữa dòng đời
quá thực
Chút mộng mơ là nốt lặng
cuối ngày?
Đêm Phan Rang yên giấc ngủ
say
Chỉ có tôi và em
Trong mưa bay
Làm một vần thơ
Hạnh phúc.
(Phan Bình) |