VỀ PHAN RANG

VỀ PHAN RANG

Về Phan Rang thăm những đồng nho tím

Ngây ngất hương như những nụ hôn đầu

Về Phan Rang hối hả tiếng còi tàu

Nghe cuộc sống đang từng ngày đổi mới

Nắm tay nhau cùng đi lên phía trước

Đã qua rồi những mất mát thương đau

Nhớ ngày nào ta mới gặp nhau

Gay gắt nắng giữa một vùng cát trắng…

Dòng sông Dinh vẫn đôi bờ phẳng lặng

Xanh mượt mà những đồng mía, bãi ngô

Biển cồn cào, con sóng cứ xô

Bến tấp nập thuyền về đầy tôm cá

Đời chắt chiu vị mặn mòi biển cả

Trên những đồng muối trắng bao la

Về Phan Rang với ánh nắng chan hoà

Nghe đất gọi những tầng cao mới

Như ngày xưa ta vẫn hăng mong đợi

Sẽ mọc lên nơi ấy những công trình

Nay ta về ánh sáng điện lung linh

Đường thênh thang rộng dài ta bước

Ta vẫn đi trên dòng đời xuôi ngược

Chỉ mong một ngày được ở lại Phan Rang.

                                 Phan Rang, tháng 3-2000

                                   BÙI QUỐC KHÁNH