Viết giữa mùa xuân
Phan Rang – quê tôi
Có nhiều con đường ngang , lối nhỏ
Bốn mùa chang chang trắng hàng nắng gió
Thương mẹ già nuôi con chân trần gánh gồng vất vả.
 
Một đời nghiêng ngả hai vai!
Quê tôi - Phan Rang
Từ sâu thẳm con tim
Trên ngút ngàn bao la tận cùng nỗi nhớ
Còn có một con đường (*)
Không quá thênh thang bên ngoài tưởng tượng.
Không mượn câu thơ hư cấu thêm vần
Vẫn rất đỗi gần thực tại thời gian.
Nơi ấy còn tinh khôi tia nắng mặt trời rực rỡ
Mang tên hai mùa
Sắc thắm đỏ tươi nguyên.
Những con đường quê hương dài theo năm tháng
Khắc lên niềm khát vọng ngàn đời của con người lam lũ quê tôi
Kết tinh từ những vạn yêu thương, trong muôn ngàn giông tố
Có đầy máu xương, nước mắt, vị mặn, ngọt tình đời
Của con người dám nhận về mình đau khổ
Hy sinh trọn đời cho đất mẹ nở hoa.
Và một con đường tương lai tươi sáng
Trong em, trong tôi sống hoài muôn thưở
Đã đưa quê mình vĩnh hằng cả mùa xuân.
 
                          NGUYỄN HỮU PHƯỚC

(*) Đường 21/8 nối dài đường 16/4