|
Mẹ
lùa chổi quét ra sân
Bao
nhiêu năm tháng nhọc nhằn nắng mưa
Cánh
đồng quê đã chuyển mùa
Rơm
khô thôi cuốn đường bừa chiều đông.
Con
diều thả giữa thinh không
Gió
vi vu thổi mênh mông vòm trời
Lá
cây vàng rụng tơi bời
“Cành
khô” nay bỗng bật chồi mùa xuân.
Bánh
chưng cha gói ngoài sân
Lá
dong xanh gấp mấy lần nắng mưa
Gạo
thơm tần tảo chiêm mùa
Chắt
chiu đồng đất ngàn xưa dãi dầu.
Con
ngồi trông bánh đêm thâu
Bao
câu cổ tích nhiệm mầu lung linh
Nhịp
chày giã gạo thập thình
Hằn
sâu hiếu thảo lòng thành Lang Liêu.
Cho
con biết mấy thương yêu
Mồ
hôi cha mẹ sớm chiều nắng mưa
Bỗng
nghe sông núi chuyển mùa
Lòng
lâng lâng phút giao thừa thiêng liêng.
(Quản
Ngọc Bích)
|